"Nghệ thuật phật giáo Nhật Bản thời kỳ Kamakura"
Authors: Cung, Hiểu Khánh
Thời kỳ Kamakura (鎌倉時代 (Liêm Thương
thời đại) Kamakura-jidai?, 1192–1333) là một thời kỳ trong lịch sử Nhật
Bản đánh dấu sự thống trị của Mạc phủ Kamakura, chính thức thiết lập năm
vào 1192 bởi shogun Kamakura đầu tiên Minamoto no Yoritomo.
Thời
kỳ Kamakura chấm dứt vào năm 1333 với sự sụp đổ của Mạc phủ và việc tái
lập ngắn ngủi đế quyền của Nhật hoàng Go-Daigo bởi Ashikaga Takauji,
Nitta Yoshisada, và Kusunoki Masashige.
Thời kỳ Kamakura đánh dấu sự chuyển
dịch sang nền kinh tế dựa trên đất đai và sự tập trung kỹ thuật quân sự
hiện đại vào tay tầng lớp võ sĩ. Các lãnh chúa yêu cầu sự phục vụ trung
thành của các chư hầu, đổi lại họ được ban thưởng thái ấp. Chủ thái ấp
áp dụng các luật lệ quân sự địa phương.
Khi
Minamoto Yoritomo đã củng cố quyền lực của mình, ông thành lập một
chính thể mới tại quê nhà Kamakura. Ông gọi chính thể này là bakufu (幕府,
Mạc phủ), còn bản thân ông được Nhật hoàng phong chức Seii Tai-shōgun.
Yoritomo đi theo chính thể gia đình trị của gia tộc Fujiwara và có một
hội đồng hành chính, một ủy ban của các thuộc hạ và một ủy ban thẩm tra.
Sau khi sung công đất đai ở miền Trung và miền Tây Nhật Bản, ông bổ
nhiệm người quản lý các vùng đất này và đốc quân cho các tỉnh...
Mời các bạn tham khảo bài viết tại đường linhk: http://repository.vnu.edu.vn/handle/VNU_123/19321

Nhận xét
Đăng nhận xét